kralbet giris bodrum sirinevler halkali bahcelievler fethiye
Chưa up ảnh

Chi tiết tin tức

KÍNH GỬI QUÝ THẦY CÔ TRƯỜNG TIỂU HỌC VÀ THCS VICTORIA THĂNG LONG

Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, từ tận đáy lòng của một người mẹ, xin được gửi đến Quý Thầy Cô lời tri ân chân thành và tha thiết nhất.
Dù con gái mẹ đã bước sang một môi trường học tập mới, những năm tháng con gắn bó với Victoria Thăng Long vẫn luôn là phần ký ức đẹp đẽ, trong sáng và đầy biết ơn trong trái tim mẹ. Mỗi lần đi ngang qua con đường dẫn vào trường, mẹ lại nghe lòng mình rung lên những xúc cảm cũ. Nhớ dáng con nhỏ xíu trong bộ đồng phục đầu tiên, tay nắm chặt tay mẹ, ánh mắt còn rụt rè mà đầy hi vọng. Và cũng chính nơi ấy, con đã lớn lên từng ngày, không chỉ cao hơn, nhanh nhẹn hơn, mà còn trở thành một cô bé có trái tim biết yêu thương, biết sẻ chia, và biết trân trọng từng điều nhỏ bé quanh mình.
Trong tất cả những ký ức ấy, mẹ luôn nhớ đến cô Nguyễn Thị Ngân Hoa – người hiệu trưởng mà mẹ luôn trân quý như một người mẹ hiền của các con thơ. Cô hiện diện trong mọi ngóc ngách của trường, chăm chút cho học sinh từ điều nhỏ nhặt nhất: bữa ăn nóng sốt, giờ ngủ yên ả, từng chiếc kẹp tóc các con làm rơi, từng chiếc ba lô mà cô không ngại cúi xuống đỡ giúp. Cách cô nói chuyện với con, với phụ huynh, luôn nhẹ nhàng mà vẫn đủ vững vàng để mọi người cảm thấy an tâm và tin tưởng. Nhờ có cô, mẹ luôn biết rằng con đang được che chở ở một nơi tốt đẹp.
Mẹ cũng xin gửi lòng biết ơn vô hạn tới những cô giáo chủ nhiệm đã dạy con từ những điều nhỏ nhất. Các cô không chỉ dạy chữ, dạy toán, mà còn dạy con biết nói “xin lỗi”, “cảm ơn”, biết nhường nhịn bạn bè, biết tự tin khi đứng trước lớp. Các cô dạy con vượt qua những nỗi sợ đầu tiên của tuổi thơ – nỗi sợ sai, sợ điểm kém, sợ không ai hiểu mình. Mỗi khi con trở về nhà kể rằng “Hôm nay cô khen con”, mẹ biết trong trái tim bé nhỏ ấy đang được thắp lên ánh sáng của niềm vui học tập.
Và làm sao mẹ có thể quên những tiết học rộn ràng của các Thầy Cô bộ môn – những người đã mở cánh cửa để con bước vào thế giới của âm nhạc, mỹ thuật, thể thao, khoa học… Những giờ học mà mỗi tối con đều háo hức kể lại, bằng ánh mắt lấp lánh tự hào.
Đặc biệt, mẹ luôn biết ơn các Thầy Cô giáo nước ngoài – những người đã kiên nhẫn như người bạn đồng hành, như một người anh, người chị lớn của con. Thầy cô chỉnh từng âm tiếng Anh, từng lối diễn đạt, giúp con phát âm tự nhiên và chuẩn xác dù con chưa từng học thêm ở trung tâm nào. Mỗi khi nghe con nói tiếng Anh một cách tự tin, mẹ lại nhớ đến những giờ học mà thầy cô luôn mỉm cười, luôn khích lệ, luôn xem mỗi đứa trẻ như một người bạn nhỏ đáng yêu.
Với mẹ, Victoria Thăng Long là nơi đã gieo vào con những hạt mầm đầu tiên – hạt mầm của sự tử tế, lòng nhân ái, sự tự tin và tinh thần học hỏi. Đó là nơi tiếng cười của con vang lên trong những buổi ra chơi; là nơi con học cách yêu một ngôi trường, yêu một tập thể, yêu buổi sáng đến lớp và yêu cả một phần tuổi thơ của mình.
Ngày hôm nay, khi con đã khôn lớn hơn, đã bước đi những bước dài hơn, mẹ hiểu rằng mỗi thành quả của con đều có công sức thầm lặng của quý Thầy Cô. Những người đã dành trọn trái tim, tâm huyết và thời gian cho các con như dành cho chính những đứa trẻ của mình.
Nhân ngày 20/11, mẹ xin kính chúc Quý Thầy Cô thật nhiều sức khỏe để tiếp tục hành trình gieo hạt. Chúc mỗi thầy cô luôn tìm thấy niềm vui trên con đường giáo dục – con đường tuy vất vả gian truân, nhưng nhờ những trái tim như của quý Thầy Cô mà luôn sáng rực tình yêu thương.
Dù con gái đã bước sang một ngôi trường mới, trái tim mẹ vẫn luôn hướng về Victoria Thăng Long – nơi đã nâng niu con từ những ngày đầu tiên và để lại trong mẹ những cảm xúc đẹp đến không thể gọi tên.
Từ trái tim của một người mẹ:
Xin cúi đầu biết ơn.
Nguyễn Thị Mỹ Hạnh
Bình luận